Trong cuộc sống không thể thiếu những nụ cười. Các nhà khoa học vĩ đại của chúng ta, họ luôn bận rộn với công việc nghiên cứu của mình nhưng họ vẫn luôn giữ được khiếu hài hước khi giao tiếp với mọi người. Nụ cười sẽ làm cho chúng ta cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn.
Thuyết tương đối rất nổi tiếng, nhưng không phải nhiều người có thể hiểu, có điều ai cũng thích nói về nó.
Có lần, một nữ phóng viên Mỹ hỏi Albert Einstein:
- Giữa thời gian và vô tận có sự khác biệt nào?
Nhà bác học trả lời với giọng bình thản, đôn hậu:
- Nếu tôi có thời gian để giải thích cho cô sự khác biệt đó, thì sẽ là sự vô tận trước khi cô hiểu!
Albert Einstein đã trả lời các nhà báo Mỹ về vấn đề quốc tịch:
- Các ông đừng hỏi về quốc tịch của tôi. Những năm còn lại của cuộc đời tôi, theo giấy tờ thì tôi là người Mỹ. Nhưng, sau khi tôi chết, nếu như những lý thuyết của tôi là đúng thì người Đức sẽ nói tôi chính gốc là người Đức. Người Pháp sẽ nói tôi là công dân quốc tế.
Nếu sau này có những chứng minh cho rằng lý thuyết của tôi đề ra còn có những thiếu sót thì người Pháp sẽ nói tôi đã từng là người Đức và người Đức sẽ nói tôi là một tên Do Thái.
Có một chất vấn khiêu khích về thuyết Tương Đối với Einstein:
- Trí thông minh của người mạnh khỏe như tôi không thể chấp nhận những điều mà nó không nhìn thấy.
Einstein đứng yên lặng một lúc rồi trả lời:
- Được, điều đó có vẻ có lý lắm. Bây giờ ông đặt trí thông minh của ông lên bàn đây để tôi có thể tin rằng ông có một bộ óc thông minh.
NGHỀ VIẾT
Một lần đại văn hào Pháp Victor Hugo (1802 - 1885) đi thăm nước Phổ. Khi đến biên giới Pháp và Phổ. Một nhân viên hải quan nước Phổ hỏi:
- Xin ông cho biết ông làm nghề gì?
- Tôi viết.
- Tôi muốn hỏi ông sinh sống bằng nghề gì?
Lần này Hugo đáp gọn:
- Bằng ngòi bút.
Nhân viên hải quan nọ gật đầu ra vẻ thông hiểu. Sao đó anh ta ghi vào tờ thị thực nhập cảnh: "Hugo, nhà kinh doanh ngòi bút".
LỠ SÂN GA
Trong chuyến thăm nước Pháp, Mark Twain đi tàu hỏa đến Dijon. Buổi chiều hôm đó ông mệt và buồn ngủ nên ông nhờ người kiểm vé giúp đánh thức ông dậy, khi tàu đến Dijon. Nhưng trước hết ông giải thích rằng ông là người ngủ rất say:
- Tôi có thể sẽ phản đối to tiếng khi ông cố đánh thức tôi dậy nhưng đừng bận tâm. Dù thế nào cũng cứ cho tôi xuống tàu nhé!.
Mark Twain đi ngủ. Sau đó khi ông ta thức dậy thì đã là đêm khuya và tầu đã đến Paris. Ông hiểu ngay rằng người kiểm vé đã quên, không đánh thức ông dậy khi đến ga Dijon. Ông rất bực, chạy đến người kiểm vé :
- Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ giận như thế này.
Người soát vé nhìn ông ta một cách bình thản và nói:
- Người Mỹ mà tôi cho xuống ở ga Dijon ấy còn cáu kỉnh gấp đôi ông nữa.